I walked into the theater with a thought that this movie is so much very great. It turns out that it is just a so so movie. Acting skills: no room to act.

Originality: yes, to me, the idea of stealing or inserting an idea from/into ohe’s mind during his/her dream is novel. (unless I’m not aware of this). However, several pieces in the movies are not original. For example, in the dream, you have a box of city (city can be fold) or a stair with illusion. Many ideas are exactly followed from the basic psychology.

Complicated: not at all. The idea of several layers of dreams is easy to follow. Not many twists. The conversation have no thought. In my dream, I would have a freedom to imagine, to dream. Here, the dreams have many rules to follow. You are boxed.

Spectacular: No!

Of course, if you just want to entertain, then it’s worth your time. But don’t expect too much. If I have to choose between Avatar and Inception, I would choose the first one.

Đọc reviews khi ipad ra, tôi đã không mua vì lo không đọc sách trên ipad được. Trước khi về VN, vì muốn có game cho con chơi trên máy bay mà không lo hết pin, tôi vội vã chạy ra Bestbuy o Ocala mua một cái. Thật không hối tiếc!

Tôi cầm ipad, tin tưởng rằng kindle DX phải giảm giá vì nếu bỏ $500 để chọn một, tôi sẽ mua ipad. Tôi chỉ so sánh về phần đọc sách ở đây (vì kindle chỉ để làm mỗi việc đó):
– Ipad có multi-touch screeen, tiện cho highlight, ghi note, và tra từ điển. Cứ để ngón tay lên từ cần tra là nghĩa hiện ra ngay. Ở kindle, bạn phải move cursor từ hàng một, rồi từng từ một cho tới từ bạn muốn tra
– ipad co kindle app, bạn không cần mua lại sách
– ipad đọc lúc tắt đèn, trùm mền vẫn đọc được. Kindle thì thua nhé
– Ở ngoài nắng, ipad vẫn đọc được nhờ chế độ sepia
– Tôi đọc 4 tiếng liền nhưng không nhức mắt (đọc lâu hơn nữa thì có thể vì chế độ hiển thị của kindle và ipad khác nhau.)
Ngoài đọc sách, ipad còn làm được khối chuyện. Ngoại hình bắt mắt, rất nhạy. (cai ibm tablet của tôi thua xa!) Vô số apps để có thể xài nó như một computer. Viết word doc, brainstorms, sketch, chơi game, lướt net, đọc mail, viết blog, edit hình…etc.. Tôi chỉ không biết có viết tex được không🙂

1. Dịu dàng đến mệt mỏi

Trên chuyến bay của Japan airline, từ Narita về Sài Gòn, có đoạn băng ghi âm như sau (được phát ra sau PA tiếng Nhật và Anh):

Hãng, hàng, không, Nhật, Bản, xin, kính, chào, quý, khách.

1 giây

2 giây

….

6 giây …

Xin, quý, khách, vui, lòng, thắt, dây, an, toàn.

…. 6 giây

Xin, quý, khách, tắt, điện, thoại, di, động……..

2. Trả đũa

Lang thang ở bùng binh phía sau chợ Bến Thành.

– Uống nước chị ơi. Một anh bán quán cóc bên đường mời mọc

– Dạ, tôi không khát anh ạ.

Vòng vòng thêm vài phút, tôi quay lại hỏi anh bán quán lúc nãy:

– Anh ơi, băng qua bùng binh này có tới đường Đồng Khởi không?

– Tôi làm sao biết! Anh ta ngoảnh mặt.

(more…)

Ba năm nay, cứ đến cuối học kỳ là tôi lại đi dự lễ tốt nghiệp, của cả undergrad và graduate. Và lần nào cũng thế, tôi đều có cảm giác giống nhau: Lễ tốt nghiệp của undergrad thì tràn đầy khí thế, tưng bừng nhộn nhịp. Còn của graduate thì ảm đạm như một chiều mưa. Tại sao thế?

Bạn có thấy mỗi một ngày bạn sống ảm đạm hơn, ít bừng bừng nhiệt huyết hơn không? Bạn cẩn thận nhé!

Vậy là xong một mùa phỏng vấn. Trong mùa này,  có nhiều bạn hỏi tôi về kinh nghiệm phỏng vấn (tìm faculty positions). Thật ra có khá nhiều websites viết về điều này, từ timelines cho tới kinh nghiệm presentation. Chỉ cần google “Academic Job Interview Tips” thì bạn sẽ thấy một khối thông tin hữu ích. Ở đây tôi chỉ muốn bổ sung vài điều quan trọng sau:

  1. Chuẩn bị slides: Onsite presentation vô cùng quan trọng. Ngoài việc luyện tập presentation thật nhuần nhuyễn, nhìn vào mắt audiences khi diễn thuyết, … như các website khác đã nói, thì chuẩn bị slide như thế nào là rất quan trọng. Thông thường bạn có 45 phút để nói. Nói như thế nào nhỉ:
    • Giới thiệu bao quát toàn bộ những gì bạn làm trong dissertation? Sai lầm! 45 phút không đủ để nói cụ thể.  Nói qua loa làm cho chủ đề và kết quả nghiên cứu của bạn quá nông cạn.
    • Nói như một genius, đi ngay vào theorems, proofs, chi tiết chứng minh mà cả khán phòng không ai theo kịp. Ngay cả cơ bản cũng không hiểu được vấn đề bạn đang nghiên cứu. Như vậy sai lầm vô cùng. Mặc dầu bạn có thể chỉ ra được vấn đề bạn nghiên cứu CÓ VẺ khó (bằng một lọat chứng minh mà bạn vừa trình bày), nhưng chẳng khiến người nghe (là đồng nghiệp của bạn trong tương lai) thú vị với nghiên cứu của bạn. Vậy mướn bạn về department để làm gì?
    • Ngược lại, nói làm sao cho toàn khán giả hiểu. Vậy cũng sai lầm. Hóa ra, công việc nghiên cứu của bạn dễ vậy ư. Với 45 phút, tôi hiểu tất cả những gì bạn làm trong 5 năm. (more…)

Vẫn biết là như thế, nhưng những con số sau đây khẳng định điều “như thế” lần nữa:

Các nhà nghiên cứu tới từ Viện nghiên cứu Kinh tế và Xã hội của ĐH Essex đã khám phá ra rằng ở Anh và Scotland, có một mối quan hệ mật thiết giữa số lượng sách mà một gia đình sở hữu với thành tích học tập của con cái gia đình đó trong những bài kiểm tra môn Toán. Ở Anh, những đứa trẻ có những ông bố bà mẹ sở hữu hơn 100 cuốn sách trong nhà sẽ có khả năng nằm trong top 25% học sinh xuất sắc nhất nhiều gấp 4,7 lần những đứa trẻ trong những gia đình mà bố mẹ chúng có ít sách hơn. Ở Scotland, con số đó là 5,6 lần trong khi ở Canada 2,9 lần và Australia là gấp 3 lần.

(Source ở đây)

Vậy các bạn mua thêm nhiều sách nhé… Mua ít áo quần lại một chút🙂

Cuối cùng, hôm qua tôi cũng mua được cuốn The Combinatorics of Network Reliability (Charles J. Colbourn) sau nhiều lần mượn đi mượn lại của thư viện.

Hôm nay lướt net, gặp bài báo này, có vài đoạn như sau:

Có nhiều nguyên nhân của tình hình trên, nhưng nguyên nhân căn bản chính là sự yếu kém trong quản lý nhà nước về giáo dục đại học và sự yếu kém trong quản lý của bản thân các trường đại học, cao đẳng….

Đọc đến đây, tôi tự hỏi: Đúng không nhỉ? Làm sao biết đấy là nguyên nhân căn bản? Và làm như thế nào để nâng cao quản lý nhà nước về giáo dục. Này nhé, bài báo nói tiếp:

Thủ tướng cũng yêu cầu Bộ GD-ĐT đẩy mạnh việc đánh giá và kiểm định chất lượng giáo dục đại học theo hướng đẩy nhanh tiến độ tự đánh giá của các trường, xây dựng tiêu chuẩn và hình thành một số cơ quan kiểm định chất lượng độc lập.

Tôi hy vọng không phải là đoàn thanh tra về từng trường như ngày xửa ngày xưa…

Từ câu hỏi: Làm sao nâng cao chất lượng đào tạo. Bài báo theo một lối suy luận và thống kê nào đó, nhận định rằng: vì cơ chế quản lý. Vậy nên, giải pháp nâng cao chất lượng đào tạo bây giờ tương đồng với: đẩy mạnh việc đánh giá và kiểm định chất lượng giáo dục đại học (!) Và bài báo kết thúc khẳng định chắc như đinh đóng cột:

Đây là những chủ trương đúng đắn.

Và kêu gọi bạn đọc bàn luận? Bàn gì nhỉ: Nâng cao chất lượng đào tạo hay là đẩy mạnh việc đánh giá và kiểm định chất lượng giáo dục đại học? Ơ hay, đã bảo cả hai tương đương kia mà….